天耳

詞語解釋
天耳[ tiān ěr ]
⒈ ?佛教謂色界諸天人之耳,能聞六道眾生之言語及一切聲響。
⒉ ?謂未受壅蔽、保持本性的天然之耳。
引證解釋
⒈ ?佛教謂色界諸天人之耳,能聞六道眾生之言語及一切聲響。
引《俱舍論記》第二七:“天眼、天耳,是所依根?!?/span>
⒉ ?謂未受壅蔽、保持本性的天然之耳。
引明 李贄 《追述潘見泉先生往會因由付其兒參將》:“惜哉猶有酸氣,則以一種道學(xué)之習(xí)漸塞其天耳,然時時露出本色,則以其天者全也?!?/span>
分字解釋
※ "天耳"的意思解釋、天耳是什么意思由酷文網(wǎng)-專業(yè)的漢語字詞典與文學(xué)資料庫漢語詞典查詞提供。
相關(guān)詞語
- yī tiān一天
- gǎi tiān改天
- tiān mǎ天馬
- tiān xià天下
- tiān zhèng jié天正節(jié)
- tiān tǐ天體
- tiān shǐ天使
- wú fǎ wú tiān無法無天
- tiān fāng guó天方國
- dōng tiān冬天
- xià tiān夏天
- tiān wài yǒu tiān天外有天
- tiān mìng天命
- tiān kōng天空
- ěr wén mù dǔ耳聞目睹
- tiān shēng天生
- tiān é天鵝
- tiān nián天年
- tiān gān天干
- tiān píng天平
- ěr pàn耳畔
- sè tiān色天
- tiān rán天然
- ěr mù yī xīn耳目一新
- zhòng mín tiān種民天
- ěr guāng耳光
- ěr mù guān耳目官
- fēi tiān飛天
- ěr sāi耳塞
- tiān mìng lùn天命論
- tiān dà dì dà天大地大
- bái tiān白天