唐音

詞語(yǔ)解釋
唐音[ táng yīn ]
⒈ ?指漢語(yǔ)。
⒉ ?指唐詩(shī)及其風(fēng)格。
引證解釋
⒈ ?指漢語(yǔ)。
引五代 齊己 《贈(zèng)念<法華經(jīng)>僧》詩(shī):“更堪誦入陀羅尼,唐音梵音相雜時(shí)。”
⒉ ?指 唐 詩(shī)及其風(fēng)格。
引宋 朱勝非 《秀水閑居錄》:“此 陳與義 《秋夜詩(shī)》也,置之 唐 音,不復(fù)可辨。”
清 袁枚 《隨園詩(shī)話》卷一:“學(xué)窮 宋 理談偏妙,詩(shī)合 唐 音自不知?!?br />柳亞子 《胡寄塵詩(shī)序》:“余與同人倡南社,思振 唐 音,以斥傖 楚?!?/span>
分字解釋
※ "唐音"的意思解釋、唐音是什么意思由酷文網(wǎng)-專業(yè)的漢語(yǔ)字詞典與文學(xué)資料庫(kù)漢語(yǔ)詞典查詞提供。
相關(guān)詞語(yǔ)
- zhǔ yīn主音
- yīn yì音義
- yīn yuè音樂(lè)
- yīn diào音調(diào)
- yīn shēng zǐ音聲子
- tóng yīn同音
- yīn xiàng音像
- shēng yīn聲音
- zhòng zhòu tóng yīn眾啄同音
- yīn sè音色
- yīn shēng rén音聲人
- yīn shēng音聲
- lù yīn錄音
- yīn zhì音質(zhì)
- yīn jié音節(jié)
- xián wài yí yīn弦外遺音
- yīn shēng shù音聲樹(shù)
- táng shū唐書(shū)
- huí yīn回音
- bǐ yīn比音
- yí yīn詒音
- bā yīn八音
- guān yīn dà shì觀音大士
- fā yīn qì guān發(fā)音器官
- nán gāo yīn男高音
- jìng yīn靜音
- qīng yīn清音
- qiān chuí dǎ luó,yī chuí dìng yīn千錘打鑼,一錘定音
- gǔ yīn鼓音
- hé yīn和音
- suí táng yǎn yì隋唐演義
- yīn biāo音標(biāo)